Ξ VĂN

Quảng Ngãi say lòng người bởi vẻ hoang sơ

Theo câu hát “Tình em xứ Quảng” của Nhạc sĩ Trần Ngọc, chúng tôi rủ nhau về miến đất ấy để tận mắt thấy vẻ đẹp của những cô gái xứ chùa Cầu này, cũng để là chiêm ngưỡng “những bãi cát dài trắng xóa, màu xanh của dòng nước Hàn Giang,...”

Tết thời thơ ấu

Cây sầu đông trước nhà nhú vô số mầm xanh. Sắp đụng đầu với tết, không dưng mình lại thấy nhớ những mùa xuân của miền tuổi thơ đã xa lắc xa lơ.

Nhớ con hến sông quê

Mỗi lần nhớ nhà, tôi lại hình dung tới dòng Trà Khúc uốn mình lãng đãng trôi ven thành phố Quảng Ngãi. Hình ảnh con sông quê dẫn dắt tôi nhớ tới những con hến nhỏ bé và món ăn bình dị của mẹ.

Có một tâm hồn thơ Nguyễn Thế Kỷ

Nói đến nhà viết kịch, PGS.TS. Nguyễn Thế Kỷ, nhiều người biết ông là tác giả của những vở kịch đã được dàn dựng, công diễn như Chuyện tình Khau Vai, Mai Hắc Đế, Hừng Đông, Thầy Ba Đợi, Hoa lửa Truông Bồn, Ngàn năm mây trắng... Ngoài là một nhà viết kịch, ông còn gánh trên vai nhiều trọng trách với tư cách là một vị lãnh đạo, là Ủy viên Trung ương Đảng, Tổng Giám đốc Đài Tiếng nói Việt Nam, Chủ tịch Hội đồng Lý luận, Phê bình Văn học Nghệ thuật Trung ương. Điều đặc biệt hơn cả, bên trong con người nhà lãnh đạo đầy lý tính là một tâm hồn thơ đầy lãng mạn, đầy yếu mềm và đầy trong trẻo với những áng thơ viết về quê hương, gia đình và đặc biệt là những bài thơ viết dành cho các cháu yêu của mình. Cho đến nay, ông đã có hai tập thơ: Về lại triền sông và Nhớ thương ở lại...

PGS.TS. Nhạc sĩ Đỗ Hồng Quân: Âm nhạc là lẽ sống cuộc đời

Gặp nhạc sĩ Đỗ Hồng Quân, luôn thấy anh tất bật với rất nhiều công việc. Anh rõ ràng là một người bận rộn và tận tụy với công việc của mình. Nhưng có một điều không thể phủ nhận, ẩn sau con người bận rộn ấy, là một tâm hồn nhạy cảm và lãng mạn, một tâm hồn âm nhạc đầy sức lan tỏa. Dường như âm nhạc đã chảy trong huyết quản của người nhạc sĩ cả một đời gắn bó với âm nhạc và có thêm nhiều trọng trách khác như anh.

Về Cao Muôn thăm ngọn nguồn cách mạng

Mùa thu, về vùng núi Cao Muôn, xã Ba Vinh (Ba Tơ) không chỉ để hiểu thêm nơi ngọn nguồn Cách mạng Tháng Tám1945 ở Quảng Ngãi mà còn là dịp để ngắm nhìn những ngôi nhà sàn xinh xinh của đồng bào Hrê bên sườn đồi, đắm mình trong dòng thác trong xanh.

Sông Phước Giang vẫn chảy qua những miền quê

Cả một vùng rừng núi huyện Minh Long giáp Nghĩa Hành là mạch nguồn của dòng sông Phước Giang. Ngày ấy bạt ngàn rừng tự nhiên với thảm thực vật đệm trên mặt đất là nơi tích trữ nước mưa để rồi hàng trăm khe suối to nhỏ làm cho dòng sông Phước Giang luôn có nước.

Quê hương qua ca dao Quảng Ngãi

Trong ca dao, dân ca Quảng Ngãi, hình ảnh quê hương hiện lên vô cùng thân thương, gần gũi. Đó là mái nhà, khoảnh sân gắn bó với mỗi đời người từ thưở chào đời, là cánh đồng lúa chín vàng lấp lánh nắng mai, con đường làng thơm dậy mùi đường những buổi chiều về...

Ca dao Quảng Ngãi và người thứ bốn

Trong lịch sử văn học của tỉnh nhà, Quảng Ngãi chưa bao giờ xuất hiện một nhà văn mà tên tuổi vượt ra ngoài ranh giới của tỉnh cả. Ngược lại, miền Ấn-Trà lại đóng góp cho thi đàn nước Việt những nhà thơ xuất sắc như Bích Khê, Tế Hanh, Thanh Thảo. Không hiểu vì sao thơ thì “thịnh” mà văn lại “suy” như vậy?

Ca dao Lý Sơn: Nhớ đất liền, nhớ xa khơi

Ai là người Lý Sơn đầu tiên cất lên câu hát nhớ quê? Hát cho riêng mình và gởi thanh âm theo tiếng sóng, hay hát giữa đêm trăng ngồi bên nhau trên đất đảo mà kể chuyện đất liền? Chỉ biết rằng, đã có hàng vạn những câu ca thương nhớ, thiết tha tình nghĩa, khắc khoải nỗi niềm đã được người Lý Sơn hát lên, truyền nhau, từ đời này sang đời khác.

Thắng cảnh núi Ấn – sông Trà

Quảng Ngãi là tỉnh ven biển, có nhiều cảnh đẹp, nhưng nói đến thẳng cảnh có tính biểu tượng thì phải kể đến “Núi Ấn – Sông Trà”

Sơn Tịnh quê tôi

Tôi thương quê hương tôi lắm. Tôi nhớ quê hương tôi lắm. Tôi muốn kể lại những điều tôi đã học, đã nghe, đã thấy về quê hương Sơn Tịnh thương yêu của tôi để cho những đồng hương của tôi cùng thương cùng nhớ, để cho lớp trẻ hàng con hàng cháu của tôi biết được quê cha đất tổ Sơn Tịnh để cùng biết thương biết nhớ quê hương.

Ba lý tang tình...giọng hò quê mẹ Ấn Trà

Gửi tặng đồng hương Quảng Ngãi, quê hương núi Ấn sông Trà của giọng hò “Ba Lý tang tình”.

Dòng sông quê hương

Quê tôi không có con sông thơ mộng chảy qua hoàng thành với giọng hò mái nhì não nuột trong những con thuyền lênh đênh trên sông nước mơ màng vào những đêm trăng thơ mộng như dòng Hương Giang của xứ Huế đẹp và thơ! Thế nhưng, Trà Khúc, dòng sông quê tôi, tuy chỉ là một con sông thật bình thường như bao nhiêu con sông bình thường khác trên đất nước Việt Nam vẫn đã để lại trong tôi bao nhiêu niềm thương nhớ khôn nguôi:

Quê hương, những dòng sông truyền thuyết và sự kiện

Người Quảng Ngãi khi ở xa, có khi còn gọi văn vẻ và thân thương nơi chôn nhau cắt rốn của mình là “quê hương miền núi Ấn sông Trà”; giống như “miền Thùy dương” Thừa Thiên Huế, “miền cát trắng” Nha Trang Khánh Hòa… vậy! Vì nơi đây có núi Thiên Ấn với nhiều huyền thoại, và sông Trà Khúc, một trong những con sông lớn của đất nước.

THỜI GIAN NHẬN TÁC PHẨM ĐẾN NGÀY

Đã có 203 tác giả, 2 tỉnh/thành và 291 tác phẩm

Ξ VĂN

Quảng Ngãi say lòng người bởi vẻ hoang sơ

Theo câu hát “Tình em xứ Quảng” của Nhạc sĩ Trần Ngọc, chúng tôi rủ nhau về miến đất ấy để tận mắt thấy vẻ đẹp của những cô gái xứ chùa Cầu này, cũng để là chiêm ngưỡng “những bãi cát dài trắng xóa, màu xanh của dòng nước Hàn Giang,...”

Tết thời thơ ấu

Cây sầu đông trước nhà nhú vô số mầm xanh. Sắp đụng đầu với tết, không dưng mình lại thấy nhớ những mùa xuân của miền tuổi thơ đã xa lắc xa lơ.

Nhớ con hến sông quê

Mỗi lần nhớ nhà, tôi lại hình dung tới dòng Trà Khúc uốn mình lãng đãng trôi ven thành phố Quảng Ngãi. Hình ảnh con sông quê dẫn dắt tôi nhớ tới những con hến nhỏ bé và món ăn bình dị của mẹ.

Có một tâm hồn thơ Nguyễn Thế Kỷ

Nói đến nhà viết kịch, PGS.TS. Nguyễn Thế Kỷ, nhiều người biết ông là tác giả của những vở kịch đã được dàn dựng, công diễn như Chuyện tình Khau Vai, Mai Hắc Đế, Hừng Đông, Thầy Ba Đợi, Hoa lửa Truông Bồn, Ngàn năm mây trắng... Ngoài là một nhà viết kịch, ông còn gánh trên vai nhiều trọng trách với tư cách là một vị lãnh đạo, là Ủy viên Trung ương Đảng, Tổng Giám đốc Đài Tiếng nói Việt Nam, Chủ tịch Hội đồng Lý luận, Phê bình Văn học Nghệ thuật Trung ương. Điều đặc biệt hơn cả, bên trong con người nhà lãnh đạo đầy lý tính là một tâm hồn thơ đầy lãng mạn, đầy yếu mềm và đầy trong trẻo với những áng thơ viết về quê hương, gia đình và đặc biệt là những bài thơ viết dành cho các cháu yêu của mình. Cho đến nay, ông đã có hai tập thơ: Về lại triền sông và Nhớ thương ở lại...

PGS.TS. Nhạc sĩ Đỗ Hồng Quân: Âm nhạc là lẽ sống cuộc đời

Gặp nhạc sĩ Đỗ Hồng Quân, luôn thấy anh tất bật với rất nhiều công việc. Anh rõ ràng là một người bận rộn và tận tụy với công việc của mình. Nhưng có một điều không thể phủ nhận, ẩn sau con người bận rộn ấy, là một tâm hồn nhạy cảm và lãng mạn, một tâm hồn âm nhạc đầy sức lan tỏa. Dường như âm nhạc đã chảy trong huyết quản của người nhạc sĩ cả một đời gắn bó với âm nhạc và có thêm nhiều trọng trách khác như anh.

Về Cao Muôn thăm ngọn nguồn cách mạng

Mùa thu, về vùng núi Cao Muôn, xã Ba Vinh (Ba Tơ) không chỉ để hiểu thêm nơi ngọn nguồn Cách mạng Tháng Tám1945 ở Quảng Ngãi mà còn là dịp để ngắm nhìn những ngôi nhà sàn xinh xinh của đồng bào Hrê bên sườn đồi, đắm mình trong dòng thác trong xanh.

Sông Phước Giang vẫn chảy qua những miền quê

Cả một vùng rừng núi huyện Minh Long giáp Nghĩa Hành là mạch nguồn của dòng sông Phước Giang. Ngày ấy bạt ngàn rừng tự nhiên với thảm thực vật đệm trên mặt đất là nơi tích trữ nước mưa để rồi hàng trăm khe suối to nhỏ làm cho dòng sông Phước Giang luôn có nước.

Quê hương qua ca dao Quảng Ngãi

Trong ca dao, dân ca Quảng Ngãi, hình ảnh quê hương hiện lên vô cùng thân thương, gần gũi. Đó là mái nhà, khoảnh sân gắn bó với mỗi đời người từ thưở chào đời, là cánh đồng lúa chín vàng lấp lánh nắng mai, con đường làng thơm dậy mùi đường những buổi chiều về...

Ca dao Quảng Ngãi và người thứ bốn

Trong lịch sử văn học của tỉnh nhà, Quảng Ngãi chưa bao giờ xuất hiện một nhà văn mà tên tuổi vượt ra ngoài ranh giới của tỉnh cả. Ngược lại, miền Ấn-Trà lại đóng góp cho thi đàn nước Việt những nhà thơ xuất sắc như Bích Khê, Tế Hanh, Thanh Thảo. Không hiểu vì sao thơ thì “thịnh” mà văn lại “suy” như vậy?

Ca dao Lý Sơn: Nhớ đất liền, nhớ xa khơi

Ai là người Lý Sơn đầu tiên cất lên câu hát nhớ quê? Hát cho riêng mình và gởi thanh âm theo tiếng sóng, hay hát giữa đêm trăng ngồi bên nhau trên đất đảo mà kể chuyện đất liền? Chỉ biết rằng, đã có hàng vạn những câu ca thương nhớ, thiết tha tình nghĩa, khắc khoải nỗi niềm đã được người Lý Sơn hát lên, truyền nhau, từ đời này sang đời khác.

Thắng cảnh núi Ấn – sông Trà

Quảng Ngãi là tỉnh ven biển, có nhiều cảnh đẹp, nhưng nói đến thẳng cảnh có tính biểu tượng thì phải kể đến “Núi Ấn – Sông Trà”

Sơn Tịnh quê tôi

Tôi thương quê hương tôi lắm. Tôi nhớ quê hương tôi lắm. Tôi muốn kể lại những điều tôi đã học, đã nghe, đã thấy về quê hương Sơn Tịnh thương yêu của tôi để cho những đồng hương của tôi cùng thương cùng nhớ, để cho lớp trẻ hàng con hàng cháu của tôi biết được quê cha đất tổ Sơn Tịnh để cùng biết thương biết nhớ quê hương.

Ba lý tang tình...giọng hò quê mẹ Ấn Trà

Gửi tặng đồng hương Quảng Ngãi, quê hương núi Ấn sông Trà của giọng hò “Ba Lý tang tình”.

Dòng sông quê hương

Quê tôi không có con sông thơ mộng chảy qua hoàng thành với giọng hò mái nhì não nuột trong những con thuyền lênh đênh trên sông nước mơ màng vào những đêm trăng thơ mộng như dòng Hương Giang của xứ Huế đẹp và thơ! Thế nhưng, Trà Khúc, dòng sông quê tôi, tuy chỉ là một con sông thật bình thường như bao nhiêu con sông bình thường khác trên đất nước Việt Nam vẫn đã để lại trong tôi bao nhiêu niềm thương nhớ khôn nguôi:

Quê hương, những dòng sông truyền thuyết và sự kiện

Người Quảng Ngãi khi ở xa, có khi còn gọi văn vẻ và thân thương nơi chôn nhau cắt rốn của mình là “quê hương miền núi Ấn sông Trà”; giống như “miền Thùy dương” Thừa Thiên Huế, “miền cát trắng” Nha Trang Khánh Hòa… vậy! Vì nơi đây có núi Thiên Ấn với nhiều huyền thoại, và sông Trà Khúc, một trong những con sông lớn của đất nước.